Thơ của mạ

Bựa tê mạ gởi cho con;
Mấy loong ớt bột, tiền bòn bán rau,
Dà miềng đã bán hết trâu,
Lo thêm xe cộ xăng dầu cho em,
Vô ra lui tới tốn tiền,
Hồ sơ răng cứ rút liền là răng ?

Côi tê mấy bác lăng xăng
O mi lên xuống hỏi thăm, cả ngày.
Ui chao lúc trước dệ ngay,
Bựa ni răng cứ loay quay đi về !
Nghe xong bơ mệt lắm tê,
Hồ sơ nộp rút chơ về trường mô ?

Em con hắn dại vì khờ,
Lúc tê hắn cứ ước mơ ngân hàng,
Bựa qua hắn nói ngàng ngang,
Hồ sơ đem nộp Hồng Bàng là răng ?

Ui chao thời buổi khó khăn,
Đi lui đi tới tốn trăm thứ tề.
Học xong ở lại e về,
Con coi mà tính, ở quê miềng tề,
Thôn miềng mấy đứa a thê,
Học xong ở nể rủ rê nuôi gà!

Bụng lo lắm khung nói ra,
Cha bây cực khổ xác tra cả đời,
Mừn răng cũng gắng con ơi,
Hoọc thì cứ hoọc dờ trời mai tê !
Được khôông cũng có kì nghề,
E đem khoa hoọc mà về nuôi heo ?

Dà miềng lúc mô cũng nghèo,
Muốn con hay chữ cho theo hoọc hành !
Xôn xao thôn xóm lựa ngành,
Vì chi khung được mì đành bỏ ngang.
Thương con nác mắt hai hàng,
Cha mi chộ được càm ràm cả ngay :
“Thương con phải gắng kì tay,
Kì chưn phải mạnh mà cày cuốc chơ ! “

Gởi con mấy chữ trung thơ,
Cha mạ ít hoọc trôông chờ mấy con!
Công lao biển rộng non mòn,
Mạ cha khung kể sợ con dụt lòng
Quê dà tát rọt ngoóng trôông
Các con thành đạt ước mong trở về

Trương Thúc -8/2015